THCL Thực phẩm bẩn đã và đang trở thành vấn nạn - quốc nạn! Nó "giết” dần Người Việt! Chẳng lẽ, còn những ai không tỏ? Tin rằng, ngay cả những người ở tận ngõ hẻm, rừng sâu núi thẳm… cũng đều biết!

Hết thảy hơn 90 triệu dân đang phải "gồng mình” sống cảnh "dạ dạy rất gần nghĩa địa”. Thử hỏi: Trách nhiệm thuộc về ai? Ai thực sự biết lo và lo được cho dân? Xin nói thêm rằng, nhiều người được bầu vào những vị trí lãnh đạo, quản lý quan trọng mà không trăn trở "hiến kế” giúp cho dân… thì rốt cuộc, cùng đều chung số phận như nhau mà thôi…

Dân ta, bất kể là dòng họ nào, dù to dù nhỏ, nhưng đều con Rồng cháu Tiên, ai ai không là người Việt? Không ít vị có chức sắc, làm quan to, có học hàm, học vị, giàu có… nhưng để làm gì, nếu không phải là vì dân, vì nước!

Nay vấn đề "thực phẩm bẩn đang hủy hoại cả dân tộc” – thì hết thảy mọi người không thể không suy nghĩ, trăn trở. Đến người dân thường còn phải trăn trở và nỗi lo - bất lực luôn thường trực: Ăn cũng chết, không ăn cũng chết!

Ăn thực phẩm bẩn để rồi: "Mỗi ngày, trên cả nước có hơn 200 người tử vong vì căn bệnh ung thư, khoảng 410 ca ung thư mới được chẩn đoán phát hiện. Trong đó, ước tính khoảng 1/3 số người mắc ung thư là do chế độ ăn uống dung nạp quá nhiều hóa chất độc hại từ thực phẩm, nước uống…”.

Thực phẩm bẩn - chính là kẻ sát nhân thầm lặng, ảnh hưởng và di hại đến nhiều thế hệ, làm kiệt quệ giống nòi. Người tiêu dùng có còn đủ tỉnh táo để phân biệt trong ma trận thực phẩm đang giăng như mạng nhện ấy đâu là sạch, đâu là bẩn hay lực bất tòng tâm, để rồi "nhắm mắt đưa chân”?

Vậy thì "dân giàu – nước mạnh” là ở đâu? Một khi giàu – nghèo, song phần lớn trong số đó, cũng đều chết dần chết mòn vì nhiễm thực phẩm bẩn?

Phải làm sao để được dùng những thực phẩm an toàn? Liệu có còn cách nào khác hơn là trông chờ vào các ngành chức năng và lương tâm đạo đức của người kinh doanh, khi trên đất nước này có hàng nghìn, hàng vạn khu chợ từ chợ đầu mối đến chợ tỉnh, chợ huyện, chợ phường, xã, chợ lề đường… chưa được quản lý chặt chẽ?

Trong khi cơ quan chức năng luôn kêu lực lượng "mỏng”, nhưng cả nước thì muôn thuở "đau đầu” với bài toán "thừa biên chế” ?

Nếu không có biện pháp hữu hiệu để ngăn chặn kịp thời, rồi đây 10 - 20 năm sau, tỷ lệ mắc ung thư và tâm thần của người Việt sẽ còn cao hơn rất nhiều. Khi đó, mọi nỗ lực nhằm nâng cao chất lượng sống, cải tạo nòi giống – sẽ chẳng có ý nghĩa gì, một khi có biết bao người đang tự đầu độc chính mình và còn đầu độc cả cộng đồng?

Phát triển đất nước, hội nhập quốc tế sâu rộng sẽ là gì - nếu không phải giúp người dân nâng cao đời sống, tạo môi trường lành mạnh, an toàn để mỗi chúng ta sống và đóng góp cho xã hội? Thực tế, thực phẩm bẩn tràn lan như hiện nay - như là cái u ác tính cho cả dân tộc, nếu không cắt bỏ - sẽ di căn thành ung thư! Hãy hành động ngay ngày hôm nay, đừng để đến lúc vô phương cứu chữa!.

Xuân Phong